XA XÔI
THÁNG TÁM NGỒI UỐNG RƯỢU

 

nếu hiện hữu một con đò nơi ấy
chưa chắc rằng sẽ có một giòng sông
sự không thể chỉ giữa thuyền và nước
là xa lìa chia nhau về hai phương
điều có thể thì ai nào biết được
chỗ hẹn hò lại để chốn hư hoang
mùa cau trổ thôi tinh mơ xõa tóc
nghe chim họa mi sớm - hót dỗi hờn

như cây cỏ mọc lên từ lòng đất
cổ thụ nhau tận cõi mỗi hạt mầm
em có sang ghé thăm chiều Chủ nhật
nhớ đậu xe dưới một tàng cây xanh
cãm nhận phố mối tương cầu ướp mật
dẫu có không chiều ấy phố sẽ buồn
rót chén nhớ nâng môi lời tuyệt tận
cỏ cây ta - và em (đất) - hợp cùng

đêm thải oxy nhận về mình khí độc
giữa hạ hồng cây nghiêng trao bóng râm
con bướm nhỏ về ghép mình trên tóc
có rực hồng yêu hoàng hôn cài trâm
bởi cây cối - muôn loài - cần sự sống
hạt mộng thầm giữ hộ nhé ngàn năm
người tìm không khí cỏ cây tìm đất
ta con người cũng cần một quê hương

rồi cũng lớn biến thiên ru chân thể
cõi tương giao rơi khẽ một nốt trầm
khúc ta em đến từ bầu sữa mẹ
kiếp tảo tần nuôi nhau vào lớn khôn
gã làm thơ cứ suốt đời thích bé
nghe "biển hồn" dậy sóng vỗ yêu thương
làn roi mẹ đau ngang tầm thế hệ
hơn nửa đời cố chấp mãi tình không

khi quê hương trở về trong tâm thức
em về từ mờ say làn khói đồng
con dế hạ vong tình kêu đáy vực
gọi ta (hồn ma xưa) về phiêu bồng
nỗi tương cầu réo kêu điều mất được
có buồn chăng ơi tôi xa quê hương
nhìn mây trắng bên phía cầu Ô thước
mà cứ ngỡ nghe mưa cố xứ buồn

xa xôi
tháng Tám ngồi uống rượu
tương cầu hư vô
rót chén lòng

 

MIÊN VŨ THANH
(Stockton - Aug 12, 2021 - 10:52 Am.)